Hệ thông không nhận dạng được yêu cầu của bạn. Vui lòng thông báo cho quản trị hệ thống

Hệ thông không nhận dạng được yêu cầu của bạn. Vui lòng thông báo cho quản trị hệ thống

Hệ thông không nhận dạng được yêu cầu của bạn. Vui lòng thông báo cho quản trị hệ thống

Góc học sinh - Trường THCS Phong Mỹ

Anh không thể dạy cho con người bất cứ điều gì, mà anh chỉ có thể giúp người ấy tự tìm ra chân lý "

Ngày 22 tháng 10 năm 2019

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Cảm nhận của học sinh

Cập nhật lúc : 09:01 12/03/2014  
NGƯỜI THẦY TRONG TRÁI TIM TÔI


NGƯỜI THẦY TRONG TRÁI TIM TÔI


(Nguyễn Thị Linh - 9A2


Có lẽ trong cuộc đời của mỗi chúng ta ai cũng đều có một thời ngồi trên ghế nhà trường. Và như vậy, chắc hẳn trong kí ức của mỗi người đều ghi lại biết bao kỉ niệm vui buồn về thầy cô và mái trường. Tôi cũng vậy. Và, người thầy trong trái tim tôi chính là thầy Tạ Đình Khoa. 
Năm học lớp 9 này, chúng tôi được thầy Khoa dạy Ngữ văn và chủ nhiệm. Thầy là một người nghiêm khắc nhưng lại rất vui tính. Chính vì vậy, nên thầy giáo rất được các thế hệ học sinh yêu quý và kính trọng. Tôi cũng vậy, với tôi thầy lúc nào cũng là một người hiền từ và nhân hậu. Thầy giáo giảng bài rất hay. Cứ vào tiết của thầy là chúng tôi lại cảm thấy rất thoải mái và vui vẻ. Dường như đã quên hết những mệt nhọc, thầy giáo hăng say giảng bài cho chúng tôi, tạo cho chúng tôi cảm thấy thích thú khi học môn Ngữ văn. Thầy giáo như một nhà ảo thuật đưa chúng tôi vào trong một thế giới kì ảo, đầy màu sắc của các văn bản mà chúng tôi đã được học như: Chị em Thuý Kiều, Chuyện người con gái Nam Xương, Đồng chí, Bếp lửa,… Cứ như vậy, tiết học của chúng tôi trôi nhanh theo thời gian. 
Tất cả chúng tôi - các thành viên của lớp 9A2 đều thừa nhận sự tiến bộ về mọi mặt của lớp từ khi thầy chủ nhiệm bọn tôi. Giờ đây, chúng tôi đã trở nên ngoan ngoãn, đáng yêu chứ không còn là những đứa trẻ hư, hay quậy phá thầy cô, bạn bè như trước kia nữa. Hồi còn học lớp tám, chúng tôi rất nghịch lại chẳng chịu học tập gì cả. Vậy nên kết quả thi đua rất thấp, thường xếp thứ 18-19 của trường. Nhưng đến năm lớp chín, chúng tôi thường được đánh giá ở tốp đầu, có tuần còn được xếp thứ 3. Tất cả là nhờ vào sự động viên, dìu dắt của thầy. Nếu như không có thầy thì không biết lớp tôi sẽ ra sao. Lúc nào tôi cũng muốn nói với thầy rằng: “Thầy ơi! Em cảm ơn thầy nhiều lắm”. Nhưng sao cứ mỗi lần định nói với thầy thì tôi lại rụt rè, e ngại và cảm thấy mình thật có lỗi vì chưa có được kết quả học tập tốt để báo đáp công ơn của thầy dành. “Ôi! Thầy ơi, giờ đây em chỉ muốn nói hết những điều đã giấu trong lòng em lâu nay. Em mong sao thầy sẽ thấu hiểu hết nỗi lòng của em và thông cảm cho sự bất lực và rụt rè của em. Với em thầy mãi là người tuyệt vời nhất.” 
“Thầy ơi! Em hứa với thầy sẽ cố gắng học hành để không phụ lòng thầy”. Đó chính là lời hứa và cũng là nguyện vọng của tôi đối với người thầy kính yêu của tôi. 

Chưa có bình luận nào cho bài viết này